Wednesday, November 26, 2025

"Cuộc Di Cư 1954 và Di Tản 1975"

"Cuộc Di Cư 1954 và Di Tản 1975"

https://www.facebook.com/reel/1158335395743306

Xin mời Quý Vị xem một cuốn phim đặc biệt "Cuộc Di Cư 1954 và Di Tản 1975" này rất quý và hiếm có, vì chỉ có một mà không có hai về cuộc di cư vĩ đại của đồng bào miền Bắc đến vùng trời Tự Do là miền Nam Việt Nam vào năm 1954, cách đây 71 năm về trước. Đến năm 1975 là cuộc di tản vĩ đại lần thứ hai của những người dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa ra khỏi miền Nam Việt Nam để đến các nước Tự Do trên Thế giới. Họ ra đi vì họ không muốn sống dưới sự cai trị tàn bạo của đảng cộng sản Bắc Việt khát máu và độc ác nhất thế gian. Những người nào chưa từng có cơ hội để xem cuốn phim này trong suốt cuộc đời của mình, thì càng phải nên xem để biết được sự thật một cách rõ ràng về lịch sử của Việt Nam. Đồng thời Quý Vị cũng share cuốn phim quý hiếm này ở khắp mọi nơi cho tất cả mọi người Việt Nam được quyền xem tự do về lịch sử mà bọn cộng sản đã che dấu, vì bọn cộng sản không muốn cho người dân biết được sự thật, nên chúng mới viết lại lịch sử theo cách bịa đặt một cách gian dối của bọn chúng.

“Operation Passage to Freedom” là một cái tên được Hải quân Hoa Kỳ đặt ra để thông báo cho tất cả mọi người ở miền Bắc biết đến việc làm của họ là giúp đỡ cho những ai muốn di tản từ miền Bắc cộng sản vào miền Nam tự do trong giai đoạn 1954–55. Cuộc vận chuyển bao gồm 310.000 dân thường, binh lính và những người Việt Nam làm việc cho Quân đội Pháp từ miền Bắc cộng sản (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa) đến miền Nam Việt Nam Quân chủ (Nhà nước Việt Nam, sau này trở thành Việt Nam Cộng Hòa). Người Pháp và các nước khác có thể đã vận chuyển thêm 500.000 người nữa. Sau thất bại của Pháp trong trận Điện Biên Phủ, Hiệp định Genève năm 1954 đã quyết định số phận của Đông Dương thuộc Pháp sau tám năm chiến tranh giữa các lực lượng Liên hiệp Pháp và Việt Minh, lực lượng giành độc lập cho Việt Nam. Các hiệp định dẫn đến sự phân chia Việt Nam tại vĩ tuyến 17 ở phía Bắc, với Việt Minh cộng sản của Hồ Chí Minh kiểm soát ở phía Bắc và Nhà nước Việt Nam do Pháp hậu thuẫn ở phía Nam. Các hiệp định cho phép gia hạn 300 ngày, kết thúc vào ngày 18 tháng 5 năm 1955, trong đó người dân có thể tự do đi lại giữa hai nước Việt Nam trước khi biên giới bị phong tỏa. Phân vùng được dự định là tạm thời, chờ các cuộc bầu cử vào năm 1956 để thống nhất đất nước dưới một chính phủ quốc gia. Khoảng 600.000 đến một hơn triệu người di chuyển về phía Nam, bao gồm hơn 200.000 công dân Pháp và binh lính trong quân đội Pháp, trong khi từ 14.000 - 45.000 dân thường và khoảng 100.000 chiến binh Việt Minh di chuyển theo hướng ngược lại.

Cuộc di cư ồ ạt của người miền Bắc được giúp đỡ chủ yếu bởi Không quân và Hải quân Pháp. Các tàu hải quân Mỹ bổ sung cho quân Pháp trong việc di tản người miền Bắc đến Sàigòn, thủ đô miền Nam. Hoạt động này đi kèm với một nỗ lực cứu trợ nhân đạo lớn, được chính phủ Hoa Kỳ giúp đỡ chính trong nỗ lực thu hút một thành phố lớn của những người tị nạn đã mọc lên bên ngoài Sàigòn. Đối với Hoa Kỳ, cuộc di cư là một cuộc đảo chính của công chúng, tạo ra tầm bao quát rộng rãi về cuộc hành trình của người Việt Nam từ sự áp bức của chủ nghĩa cộng sản đến "thế giới tự do" ở miền Nam. Thời kỳ này được đánh dấu bằng một chiến dịch tuyên truyền do Cơ quan Tình báo Trung ương hậu thuẫn thay mặt cho Thủ tướng Công giáo La Mã của miền Nam Việt Nam là Ngô Đình Diệm. Chiến dịch đã kêu gọi người Công giáo chạy trốn khỏi "cuộc đàn áp tôn giáo sắp xảy ra" dưới chế độ cộng sản. Có khoảng 60% trong số 1 triệu người Công giáo ở miền Bắc đã di cư vào Nam vì không muốn sống dưới chế độ bạo tàn và hung ác của đảng cộng sản cũng như bị đàn áp tôn giáo của mình.

Đã có một cuộc giao tranh ác liệt ở miền Bắc Việt Nam, là nơi mạnh nhất của họ, khiến cho nhiều người đã buộc phải bỏ nhà cửa để ra đi tìm nơi đất hứa ở vùng trời phía Nam. Mặc dù các tổ chức từ thiện của Pháp đã hoạt động ở miền Bắc, nhưng các trại tị nạn vẫn vô tổ chức và không thể cung cấp đủ nơi trú ẩn. Kết quả là, có rất nhiều người miền Bắc muốn rời đi và bắt đầu cuộc sống mới ở miền Nam.

Người Pháp bắt đầu cuộc di tản với quan niệm từ trước rằng ít người muốn tiến về phía Nam. Khi tin tức về chương trình di cư lan rộng qua nhiều thành phố ở miền Bắc do cộng sản kiểm soát, hàng ngàn người Công giáo xin tị nạn chủ yếu ở miền Bắc đã đổ về Thủ đô Hà Nội và cảng Hải Phòng, cả hai nơi vẫn nằm trong sự kiểm soát của Pháp. Điều này dẫn đến tình trạng hỗn loạn và vô chính phủ khi những người di cư tranh giành nơi trú ẩn hạn chế, lương thực, thuốc men và các vị trí trên các con tàu và máy bay ít ỏi từ miền Nam. Đến đầu tháng 8, đã có hơn 200.000 người di tản chờ đợi ở Hà Nội và Hải Phòng. Ban đầu, các trại đặc biệt không đủ điều kiện vệ sinh và kiểm soát chất lượng nước, dẫn đến khả năng bùng phát dịch bệnh. Một số đại diện của Mỹ nói rằng đó là những điều kiện tồi tệ nhất mà họ từng thấy. Các điều kiện tiếp tục tồi tệ và hỗn loạn sau khi cuộc sơ tán chính thức bắt đầu, và tình trạng này không cải thiện đáng kể trong hơn một tháng. Không có cơ sở hạ tầng hay tổ chức nào để ghi danh và thiết lập hồ sơ y tế cũng như chích thuốc chủng ngừa cho những người di tản đang chờ đợi. Do đó, những người cộng sản đã gửi các nhà hoạt động tuyên truyền của họ qua các trại và nói rằng việc thiếu tổ chức chứng tỏ rằng cuộc sống của những người tị nạn trong tương lai sẽ còn tồi tệ hơn ở miền Nam, nơi họ sẽ hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của chính phủ miền Nam Việt Nam.

Hải quân và Không quân Pháp đã cạn kiệt mọi thứ sau Thế chiến thứ hai. Họ không thể đối phó với một số lượng lớn người tị nạn bất ngờ. Điều này càng trở nên trầm trọng hơn do họ không muốn cho người dân di tản đi trên các chuyến tàu từ các quận xa xôi đến Hà Nội và Hải Phòng, vì ưu tiên của họ là di tản các quân nhân và những thiết bị của họ. Pháp đã yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ giúp đỡ cho họ, vì vậy Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đã ra lệnh cho Hải quân của mình điều động một lực lượng đặc biệt có trách nhiệm để di tản tất cả mọi người.

Chính phủ Mỹ coi cuộc di tản là một cơ hội để làm suy yếu những người cộng sản bằng cách cung cấp các phương tiện cần thiết cho những người di tản và do đó họ đã giành được niềm tin tưởng và lòng trung thành của những người tị nạn đối với sự nghiệp chống cộng của Hoa Kỳ. Phái đoàn Chiến dịch của Hoa Kỳ đề nghị rằng ngoài việc giúp đỡ di tản người tị nạn vào miền Nam để từ đó làm tiêu hao các cơ sở của cộng sản, người Mỹ nên cung cấp thêm dịch vụ chăm sóc sức khỏe, nơi ở, thực phẩm và quần áo để giúp những người chống cộng giành được lòng trung thành của đồng bào họ. Một lợi ích khác của việc tham gia cuộc di tản là các nhân viên Mỹ sẽ có mặt tại miền Bắc Việt Nam, cho phép họ thu thập thông tin tình báo về các hoạt động của cộng sản.

Theo đó, Lực Lượng Tổng hợp Đặc Biệt 90 (Combined Task Force CTF-90) được thành lập dưới sự chỉ huy của Chuẩn Đô đốc Lorenzo Sabin. Các quân nhân Hoa Kỳ đã biến đổi các tàu chở hàng và tàu chở dầu để làm nơi cư trú cho hàng ngàn người Việt Nam sẽ được di tản. Trong đó việc sửa chữa thường xuyên được thực hiện trên đường đến Hải Phòng từ các căn cứ của họ tại Vịnh Subic ở Philippines. Chuẩn Đô đốc Lorenzo Sabin trước đó không tham gia vào các vấn đề nhân đạo, Ông cùng với các nhân viên của mình đã chuẩn bị thi hành Chiến dịch 2–54 vào khoảng thời gian một tuần trong chuyến hành trình của họ từ Nhật Bản đến Việt Nam.

Chiếc tàu đầu tiên của Hoa Kỳ tham gia vào cuộc di tản hàng loạt là Menard, đã rời cảng Hải Phòng vào ngày 17 tháng 8. Nó chở 1.924 người tị nạn trong hành trình dài 1.600 km, kéo dài ba ngày đến thủ đô miền Nam. Đến thời điểm này, đã có 132.000 người ghi danh tại các khu vực chờ đợi, mặc dù rất ít người có giấy tờ tùy thân. Do đó, sẽ có nhiều việc phải làm trong việc xác định danh tánh của họ khi họ đến miền Nam. Chiếc tàu tiếp theo là Montrose đã ra khơi vào ngày hôm sau, với 2.100 hành khách. Cả hai ban đầu đều được chế tạo như là những tàu vận tải tấn công. Vào tháng 8, chính sách của Hoa Kỳ được tự do hóa để các quân nhân Việt Nam và Pháp cũng có thể được di tản theo quyết định của CTF-90 và Trưởng nhóm Cố vấn Hỗ trợ Quân sự (CHMAAG). Để đối phó với khối lượng vận tải đường biển về hướng Nam ngày càng tăng, CHMAAG đã thành lập một điểm cập bến tỵ nạn tại Vũng Tàu, một cảng ven biển ở cửa sông Sàigòn. Địa điểm này đã giải tỏa tình trạng tắc nghẽn trong các trại tị nạn tại Sàigòn và giảm tắc nghẽn giao thông dọc theo các con sông. Một trở ngại đã xảy ra khi một cơn bão đổ bộ vào khu vực Hải Phòng, phá hủy gần một nửa khu vực dành cho người tị nạn. Bất chấp nhiều khó khăn xảy đến, ngày 3 tháng 9 Hải quân Hoa Kỳ đã di tản 47.000 người miền Bắc chỉ sau hai tuần hoạt động. Tốc độ di tản nhanh hơn khiến cho chính phủ miền Nam Việt Nam ra lệnh rằng chỉ có một chuyến hàng với tối đa 2.500 hành khách đến Sàigòn hoặc Vũng Tàu mỗi ngày, cho đến ngày 25 tháng 9.

Áp lực dân số ở miền Nam đã giảm bớt do số lượng người đến đã giảm bớt do các chiến dịch phản tuyên truyền của Việt Minh và cưỡng bức bắt giam những ai muốn đi tỵ nạn, kết hợp với mùa thu hoạch lúa, đã khiến một số người phải trì hoãn việc rời đi. Một số người thậm chí còn chờ đợi để hoàn thành tất cả các việc kinh doanh của họ trước những chuyến đi bắt đầu vào dịp Tết Nguyên đán. Vào ngày 10 tháng 10, Việt Minh được toàn quyền kiểm soát Hà Nội, đóng cửa một điểm di tản cho những ai muốn ra bên ngoài. Một số người cũng quyết định ở lại và xem Việt Minh sẽ đối xử với cư dân Hà Nội như thế nào trước khi đưa ra quyết định có nên rời bỏ quê cha đất tổ của họ hay không. Vào ngày 20 tháng 10, các nhà chức trách Pháp vẫn đang kiểm soát các cảng đã quyết định miễn phí cập cảng cho các tàu Hoa Kỳ tham gia vào cuộc di tản. Vì nhu cầu càng ngày càng cao, các tàu Hải quân phải đi nhanh; một con tàu đã hoàn thành một chuyến khứ hồi kỷ lục chỉ trong sáu ngày. Kỷ lục về số hành khách được chở nhiều nhất trong một hành trình được thiết lập bởi tàu USS General Black, khởi hành vào ngày 29 tháng 10 với 5.224 người Việt Nam trên tàu.

Vào tháng 11, việc di tản tiếp tục bị cản trở bởi một cơn bão khác, trong khi toàn bộ thủy thủ đoàn của một tàu Mỹ đã bị đánh gục bởi một đợt bùng phát bệnh ghẻ. Vào tháng 12, vì sự ngăn cản của Việt Minh, khiến người dân từ các vùng nông thôn và khu vực không thể di cư đến Hà Nội và Hải Phòng, Hải quân Pháp đã cho tàu lượn lờ ngoài khơi gần thị xã Vinh để di tản người tị nạn. Theo COMIGAL, cơ quan chính phủ miền Nam Việt Nam chịu trách nhiệm về cuộc di cư, máy bay Pháp đã thực hiện 4.280 chuyến, chở tổng cộng 213.635 người tị nạn. Tổng cộng có 555.037 hành khách trên 505 chuyến đi biển. Hải quân Pháp chiếm phần lớn số người di tản của Hải quân, với 388 chuyến đi, trong khi Hải quân Hoa Kỳ thực hiện 109 chuyến. Các tàu của Anh, Đài Loan và Ba Lan lần lượt thực hiện hai, hai và bốn hành trình. Các số liệu chính thức cho biết có tổng cộng 768.672 người đã di cư dưới sự giám sát của quân đội. Trong số này có khoảng 190.000 lính Pháp và Sàigòn cũng như các tù binh được trao trả; khoảng 43.000 liên quan đến quân đội, "15.000–25.000 người bộ lạc Nùng làm việc cho quân đội, từ 25.000 đến 40.000 người là công dân Pháp, và khoảng 45.000 người là cư dân Trung Quốc." Nó cũng bao gồm vài nghìn người từng làm việc cho chính quyền Pháp và Việt Nam ở miền Bắc. Các số liệu chính thức ghi lại rằng hơn 109.000 người đã di chuyển vào miền Nam bằng phương tiện riêng của họ, một số đến ngoài khoảng thời gian 300 ngày. Những người này thường vượt qua con sông phân chia khu vực trên những chiếc bè tạm bợ, đi thuyền trên các con sông để vào một cảng miền Nam, hoặc đi bộ xuyên qua Lào.

Tính đến năm 1957, chính quyền miền Nam Việt Nam đã tuyên bố có tổng cộng 928.152 người tị nạn, trong đó 98,3% là người gốc Việt. Báo cáo năm 1957 cho biết 85% làm nghề nông hoặc đánh cá để mưu sinh và 85% là người Công giáo, trong khi phần còn lại theo đạo Phật hoặc Tin lành. Tuy nhiên, một báo cáo của chính phủ vào tháng 10 năm 1955 cho rằng 76,3% là người Công giáo, 23,5% theo đạo Phật và 0,2% theo đạo Tin lành. Tuy nhiên, vào năm 1959, người đứng đầu COMIGAL, Bùi Văn Lương, thừa nhận rằng số lượng người tị nạn thực tế có thể lên tới 600.000 người. Dữ liệu chính thức đã loại trừ khoảng 120.000 quân cộng sản và cho rằng chỉ có 4.358 người di chuyển lên miền Bắc, mặc dù không có sử gia nào coi con số này là đáng tin cậy. Cuộc di cư lên phía Bắc được cho là do những công nhân lưu động từ các đồn điền cao su trở về phía Bắc vì lý do gia đình.

Một nghiên cứu độc lập của nhà sử học người Pháp Bernard B. Fall xác định rằng Hải quân Hoa Kỳ đã vận chuyển khoảng 310.000 người tị nạn. Người Pháp được ghi nhận với khoảng 214.000 người tị nạn bằng máy bay, 270.000 người tị nạn đường biển và 120.000 và 80.000 người di tản quân đội Việt Nam và Pháp.

Trong các chuyến hải hành của Hải quân Hoa Kỳ, 54 người chết trên tàu, và 111 trẻ sơ sinh được sinh ra. Fall tin rằng trong số 109.000 người tị nạn đã đi về miền Nam bằng phương tiện riêng của họ, một số lớn đã quá giang trên các tàu vận tải của Pháp đi về phía Nam không liên quan đến hoạt động di cư. Fall cảm thấy rằng các số liệu có thể đã được đánh giá quá cao, do gian lận nhập cư. Một số người tị nạn sẽ đi về miền Nam và tự ghi danh, trước khi họ tự lên tàu trở về phía Bắc để lấy một chuyến di tản khác. Sau đó, họ sẽ trở về miền Nam và ghi danh trở lại để yêu cầu một phần viện trợ khác. Tương tự như vậy, với những trường hợp toàn bộ ngôi làng di chuyển về miền Nam, chính quyền thường không thống kê rõ ràng số lượng dân làng mà chỉ đơn giản là lấy lời của các trưởng làng. Các thủ lĩnh thường thổi phồng số liệu dân số để yêu cầu thêm khẩu phần viện trợ. Cuộc di cư ồ ạt không làm gián đoạn miền Bắc bởi vì toàn bộ làng thường di cư, thay vì nửa làng di chuyển và để lại phần còn lại của cộng đồng trong tình trạng hỗn loạn.

Mùa thu ước tính có khoảng 120.000 quân Việt Minh và những người phụ thuộc của họ đã đi lên miền Bắc. Hầu hết những cuộc di tản này là do chiến lược quân sự của Việt Minh, một số được lệnh ở lại để sẵn sàng cho các hoạt động du kích trong tương lai. Việc di chuyển lên miền Bắc được tạo thuận lợi nhờ các tàu rời khỏi các khu vực tập trung tại Qui Nhơn và Cà Mau ở tận cùng phía Nam của Việt Nam. Các chuyến đi đến miền Bắc Việt Nam được cung cấp bởi những con tàu trống rỗng của Pháp đang quay trở lại miền Bắc để đón thêm những người cộng sản từ miền Nam, cũng như những con tàu từ các quốc gia cộng sản như Ba Lan. Việt Minh cũng tích cực canh chừng những người Thượng bản địa của Việt Nam, những người mà đất đai ở Tây Nguyên đã bị xâm lấn bởi những người định cư miền Bắc. Những người cộng sản tuyên truyền bằng các chương trình phát thanh bằng các ngôn ngữ bộ lạc và xâm nhập vào các vùng cao nguyên. Theo một nghiên cứu của Nhóm Đại học Tiểu Bang Michigan, khoảng 6.000 người thuộc bộ lạc đã đi lên miền Bắc cùng với những người cộng sản, cùng với một số Việt Minh đã tiếp nhận văn hóa bản địa.

Số lượng lớn nhất người tỵ nạn Công giáo đến từ hai giáo phận miền Bắc với tỷ lệ người Công giáo cao nhất ở Việt Nam. Đó là Phát Diêm và Bùi Chu, chủ yếu nằm ở các tỉnh Ninh Bình và Nam Định ngày nay. Các giám mục của các giáo phận đã từng là đối thủ cứng rắn của những người cộng sản, và cả hai đều đã tổ chức các nhóm bán quân sự Công giáo chiến đấu chống lại Việt Minh, vốn từ lâu đã coi người Công giáo với chủ nghĩa cộng tác thuộc địa. Khi những người cộng sản chiếm được ưu thế ở miền Bắc, nhiều người Công giáo đã bắt đầu chuẩn bị di chuyển vào miền Nam, nơi những người cộng sản có ít ảnh hưởng hơn, và các phong trào trở nên lớn lao và bắt đầu hành động ngay lập tức khi có tin về sự phân chia đất nước. Sau thất bại của lực lượng Liên hiệp Pháp tại Điện Biên Phủ, các Sỹ quan Pháp đã di tản quân khỏi Bùi Chu và Phát Diệm để tăng viện cho khu vực giữa Hà Nội và Hải Phòng mà họ vẫn kiểm soát, giúp cộng sản rất dễ dàng tiến công qua các địa phận của Công giáo. Việc rút quân của Pháp không được thông báo và được cho là bí mật, nhưng ban lãnh đạo nhà thờ địa phương đã nhanh chóng biết được và cộng đồng Công giáo địa phương đã bắt đầu di chuyển đến các cảng trước khi kết thúc cuộc đàm phán ở Geneva. Vào thời điểm các Hiệp định được ký kết, 45.000 người tị nạn Công giáo đã chờ đợi ở Hà Nội, Hải Phòng hoặc Hải Dương. Theo hồ sơ của Giáo hội Công giáo, hơn 70% người Công giáo ở Bùi Chu và Phát Diệm đã rời đi, so với khoảng 50% ở hầu hết các khu vực khác. Các tài liệu Công giáo cho rằng chỉ còn lại một phần ba số người Công giáo Hà Nội, và khoảng 80% tổng số giáo sỹ còn lại. Trong tất cả các lĩnh vực, tỷ lệ linh mục còn lại cao hơn giáo dân, vốn bị cho là do cộng sản đã giáng những hình phạt nặng nề hơn đối với những nhân vật đối lập nổi tiếng hơn, chẳng hạn như các giáo sỹ. Tỷ lệ ra đi cũng thấp hơn ở các khu vực xa vùng ven biển và các cảng dành cho cuộc khởi hành; ở Hưng Hóa, chỉ có 11,8% người Công giáo được giáo phận của họ ghi nhận là đã di cư.

Người ta suy đoán rằng tỷ lệ người dân Hà Nội di cư thấp có thể là do thành phố này còn tương đối hoang sơ sau thập kỷ chiến đấu, và tỷ lệ ra đi khác nhau và cao giữa những người Công giáo nông thôn là do ảnh hưởng của các giáo sỹ địa phương; các linh mục ở miền Bắc Việt Nam được ghi nhận là thần quyền hơn và vì họ là người sẽ đưa ra các quyết định cho các giáo dân của mình. Họ dùng nhiều cách khác nhau để thuyết phục đệ tử di cư; một số giải thích niềm tin của họ rằng hoàn cảnh sẽ khó khăn đối với những người không nhập cư, một số đơn giản đưa ra những lý do giáo điều như "Chúa không còn ở đây nữa", trong khi những người khác không đưa ra lý do gì và tuyên bố như "Chúng tôi rời đi vào ngày mai" với hy vọng rằng những người theo họ sẽ tuân theo mà không cần thắc mắc. Các cuộc khảo sát về những người nhập cư cho thấy phần lớn họ hài lòng làm theo lời giới thiệu của các linh mục địa phương. Trong một số vùng, giám mục phụ trách giáo phận bảo giáo dân ở lại, nhưng giáo dân có nhiều khả năng ra đi hay ở lại tùy theo lập trường của linh mục địa phương mà họ thường xuyên tiếp xúc; trong nhiều trường hợp, chẳng hạn như ở Hà Nội, đa số linh mục phớt lờ giám mục của họ đã bỏ đi.

Trong nhiều trường hợp, các gia đình đã bỏ lại một số thành viên với hy vọng rằng họ sẽ giữ lại đất đai cho gia đình, trong khi có báo cáo cho rằng một số ít người Công giáo có liên hệ với cộng sản quyết định ở lại tự nguyện.

Mỹ đã cung cấp thực phẩm khẩn cấp, chăm sóc y tế, quần áo và chỗ ở tại các trung tâm tiếp nhận ở Sàigòn và các nơi khác ở miền Nam. Các nguồn giúp đỡ của Mỹ thông qua Phái đoàn Hoạt động Hoa Kỳ (USOM) chịu trách nhiệm cho 97% viện trợ. USOM đã cử các chuyên viên y tế công cộng đến giúp đỡ vệ sinh trong nỗ lực ngăn chặn dịch bệnh lây lan. Các bác sỹ và y tá đã được cử đến để giúp đào tạo các nhân viên địa phương về các quy định chăm sóc sức khỏe, để cuối cùng họ có thể chăm sóc những người tị nạn có nhu cầu về y tế. Để đóng góp vào các nỗ lực viện trợ, tiếp theo Mỹ, Pháp là Vương quốc Anh, Úc, Tây Đức, New Zealand và Hà Lan. Đặc biệt là Úc đã gửi nhiều loại máy móc để canh tác và hướng dẫn kỹ thuật đi kèm theo Kế hoạch Colombo. Với hầu hết những người tị nạn là Công giáo, các cơ quan tình nguyện nổi bật nhất trong việc giúp đỡ chính phủ Hoa Kỳ và Pháp trong các nỗ lực cứu trợ nhân đạo là Công giáo. Hội nghị Phúc lợi Công giáo Quốc gia và Dịch vụ Cứu trợ Công giáo đã đóng góp hơn 35 triệu đô la Mỹ (333 triệu đô la vào năm 2020) và gửi hàng trăm nhân viên cứu trợ đến miền Nam Việt Nam. Các giáo sĩ Hoa Kỳ như Joseph Harnett đã dành hơn một năm để giám sát việc thành lập các dự án nhân đạo và tôn giáo ở Sàigòn. Chúng bao gồm việc thành lập và duy trì các trại trẻ mồ côi, bệnh viện, trường học và nhà thờ. Các tình nguyện viên của Harnett cung cấp cơm và sữa ấm cho 100.000 người tị nạn hàng ngày. Hàng chục nghìn chiếc chăn do các tổ chức Công giáo Hoa Kỳ quyên góp dùng làm giường, mái nhà tạm chống lại những trận mưa như trút nước và làm tường tạm trong các cơ sở nhà ở tập thể. Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc đã đóng góp trong việc giúp đỡ kỹ thuật và phân phối hàng hóa, thực phẩm và nhiều quà tặng khác.

Cộng sản ngăn chặn di cư:

Cùng với việc tuyên truyền kích động, Việt Minh cũng tìm cách giam giữ hoặc ngăn cản những người tị nạn sẽ rời đi. Vì các nhân viên quân sự Mỹ và Pháp chỉ có mặt ở các thành phố lớn, tại các căn cứ không quân và trên bờ sông, cộng sản đã cố gắng ngăn chặn người dân quyết tâm rời đi thông qua sự hiện diện quân sự ở vùng nông thôn để ngăn dòng người tị nạn. Những người cộng sản hoạt động hiệu quả nhất ở các tỉnh Nghệ An và Thanh Hóa mà họ đã kiểm soát từ lâu; chỉ 20% người Công giáo ở Thanh Hóa di cư. Tại một số khu vực của Đồng bằng sông Hồng, các dịch vụ phà và giao thông đường thủy khác đã bị đóng cửa để những người tị nạn không thể đi đến Hải Phòng. Trong một số trường hợp, có báo cáo về việc hàng ngàn nhóm người tỵ nạn bị buộc trở lại bởi một số lớn các cán bộ cộng sản có vũ khí. Do đó, nhiều người tỵ nạn hướng thẳng đến điểm ven biển gần nhất để chờ tàu đi qua đón họ. Trong một lần truy kích bờ biển gần thành trì Công giáo ở Phát Diệm, Hải quân Pháp đã vớt được 42.000 người tị nạn mắc kẹt trong hai ngày. Thông Tấn Xã Việt Nam cũng truy kích khu vực này vào cuối năm 1954 trong hai ngày, đón vài nghìn người tị nạn, nhưng các cuộc tấn công ngày càng tăng của cộng sản buộc họ phải dừng lại. Ở một số vùng nông thôn ven biển, nơi thường người tỵ nạn tập trung trước khi lên tàu để nối với các tàu Hải quân đường dài đưa họ về miền Nam, Việt Minh đã lắp đặt súng cối trên các bãi biển để ngăn chặn những người muốn di tản.

Họ cấm tụ tập đông người với mục đích ngăn chặn toàn bộ các làng hoặc các nhóm lớn người khác cùng nhau di cư, đồng thời cô lập những người bán trâu nước và các đồ đạc khác của họ, vì đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy họ có ý định chấm dứt nghề nông. Cả người Mỹ và người miền Nam Việt Nam đều khiếu nại lên Ủy ban Kiểm soát Quốc tế về việc vi phạm Hiệp định Genève, nhưng không có kết quả. Theo B. S. M. Murti, đại diện của Ấn Độ tại ICC, ban đầu những người cộng sản không cố gắng ngăn chặn những người tị nạn, nhưng sau đó họ đã nỗ lực tìm cách ngăn chặn liên tục vì càng ngày càng có nhiều dân chúng muốn di cư vào Nam.

Nói tóm lại, cuộc di cư năm 1954 được gọi là Operation Passage to Freedom hay “Chiến dịch Con đường đến Tự do” là một cuộc di cư của hơn một triệu người Việt từ miền Bắc đến vùng đất tự do là miền Nam Việt Nam trong những năm 1954–1955. Cuộc di cư vĩ đại năm 1954 đã xảy ra sau Hiệp định Genève tại Việt Nam, bao gồm hơn một triệu người "di cư vào Nam" (đa số là người Công giáo) và khoảng 150.000 người "tập kết ra Bắc" (đa số là cán bộ, binh sĩ Việt Minh từng tham gia chiến tranh chống Pháp).

Sau trận Điện Biên Phủ, Hiệp định Genève được ký kết giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Pháp, tạm thời chia đôi Việt Nam thành hai vùng tập trung quân sự tại vĩ tuyến 17. Hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa được tập trung ở miền Bắc và hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Liên hiệp Pháp được tập trung ở miền Nam, chờ ngày tổng tuyển cử tự do dự kiến sẽ xảy ra vào ngày 20 tháng 7 năm 1956. Điều 14 phần (d) của Hiệp định cho phép người dân ở mỗi phía di cư đến phía kia và yêu cầu phía quản lý tạo điều kiện cho họ di cư trong vòng 300 ngày sau thoả hiệp đình chiến (Điều 2), tức chấm dứt vào ngày 19 tháng 5, 1955. Dân Hà Nội có 80 ngày, Hải Dương có 100 ngày, còn Hải Phòng, điểm cuối cùng tập trung để di cư có 300 ngày.

Để giám sát thực thi hiệp định, Uỷ hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến được thành lập theo điều 34 của hiệp định với đại diện của ba nước Ấn Độ, Ba Lan, và Canada. Theo tuần báo Time của Hoa Kỳ, những người di cư vào miền Nam, đặc biệt những người Công giáo Việt Nam, cho rằng họ đã bị đàn áp tôn giáo dưới chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa. Nhiều người thật sự ra đi vì lý do kinh tế và chính trị: họ là những người làm việc cho Pháp, hay giới tư sản không có cảm tình với chính phủ Cộng sản. Một số người là nạn nhân của cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam, bị lấy mất tài sản nên phải bỏ ra đi.

Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa thì cho rằng những người Công giáo Việt Nam đã bị chính quyền Pháp, Mỹ và thân Mỹ cưỡng bức hay "dụ dỗ di cư". Khẳng định này không mâu thuẫn với các tài liệu của Mỹ về hoạt động của Edward Lansdale, chuyên gia tình báo Mỹ hoạt động tại miền Bắc Việt Nam trong thời gian này, với nhiệm vụ làm suy yếu Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa bằng mọi cách có thể. Theo đó, các linh mục miền Bắc giục giã giáo dân vào Nam với lời giảng rằng Đức Mẹ Đồng Trinh đã vào Nam nên họ phải đi theo.

Lansdale và nhóm của ông đã thực hiện một chiến dịch tuyên truyền miêu tả rằng các điều kiện sắp tới dưới chính quyền Việt Minh sẽ ác nghiệt hết mức có thể. Trước tiên là chiến dịch tung tin đồn: tung ra câu chuyện một tiểu đoàn Trung hoa tại Bắc Kỳ đã trả thù một làng Việt Nam, phụ nữ bị hãm hiếp... điều đó làm cho người Việt lo sợ về một cuộc chiếm đóng của quân Trung Quốc. Nhóm này còn phân tán các tờ truyền đơn được giả mạo là của chính phủ Việt Minh, tạo các tin đồn về những chính sách khắc nghiệt, thuê các thầy bói tiên đoán về các tai họa sắp tới. Bản tường trình mật của Lansdale về nhiệm vụ của ông đã ghi nhận số người ghi danh di cư vào Nam tăng lên gấp 3 lần sau khi một tờ truyền đơn giả mạo được phân phát. Bernard Fall, nhà sử học nhận xét: "Mọi người phải công nhận rằng cuộc di cư hàng loạt như thế chủ yếu là kết quả một cuộc hành quân chiến tranh tâm lý của Mỹ và của cả quân đội Pháp.

Ngược lại, có những cáo buộc rằng những tờ bích chương và tờ bướm do Uỷ hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến in và trao cho hai bên phổ biến cho dân chúng biết về quyền tự do di tản thì không được chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa phân phát. Hơn nữa chính Uỷ hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến đã mở cuộc điều tra đơn khiếu nại của Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa về hành động cưỡng bách di cư. Trong số 25.000 người Uỷ hội tiếp xúc, không có ai nhận là họ bị "cưỡng bách di cư" hay muốn trở về Bắc cả. Ngoài những người di cư vào Nam vì lý do tôn giáo (chiếm 2/3 tổng số), số còn lại là những người thuộc khuynh hướng chính trị chống cộng sản, những người có liên quan với chính quyền Pháp hay chính phủ quốc gia, thành phần tư sản thành thị và những gia đình nông thôn lo ngại vì chính sách cải cách ruộng đất và đấu tố. Thêm vào đó là những người thuộc dân tộc thiểu số đã từng theo quân đội Pháp chống Việt Minh. Trong đó có khoảng 45.000 người Nùng vùng Móng Cái và 2.000 người Thái và Mèo từ Sơn La và Điện Biên.

Ngày 9 tháng 8 năm 1954, chính phủ Quốc gia Việt Nam của tân Thủ tướng Ngô Đình Diệm lập Phủ Tổng ủy Di cư Tỵ nạn ở cấp một Bộ trong Nội các với ba Nha đại diện, một ở miền Bắc, một ở miền Trung và một ở miền Nam để xúc tiến việc định cư. Thêm vào đó là Uỷ ban Hỗ trợ Định cư, một tổ chức cứu trợ tư nhân giúp sức.

Đối với sinh viên đại học, Bộ Tư lệnh Pháp dành 12 chuyến bay trong hai ngày 12 và 13 Tháng Tám đưa khoảng 1200 sinh viên miền Bắc vào Nam. Ước tính chỉ khoảng 1/3 ở lại còn 2/3 chọn di cư.

Vì không có đủ phương tiện cho những người di cư vào Nam nên chính quyền Pháp và Bảo Đại phải kêu gọi các nước khác giúp chuyên chở và định cư. Các chính phủ Anh, Ba Lan, Tây Đức, Nam Hàn, Hoa Kỳ, Nhật, Philippines, New Zealand, Đài Loan, Úc và Ý hưởng ứng cùng các tổ chức UNICEF, Hồng Thập Tự, Catholic Relief Services (CRS), Church World Services (CWS), Mennonite Central Committee (MCC), International Rescue Committee (IRC), CARE và Thanh thương Hội Quốc tế.

Ngày 4 tháng 8 năm 1954 cầu hàng không nối phi trường Tân Sơn Nhứt, Sàigòn trong Nam với các sân bay Gia Lâm, Bạch Mai, Hà Nội và Cát Bi, Hải Phòng ngoài Bắc được thiết lập. Nỗ lực đó được coi là cầu không vận dài nhất thế giới lúc bấy giờ (khoảng 1.200 km đường chim bay). Phi trường Tân Sơn Nhứt trở nên đông nghẹt; tính trung bình mỗi 6 phút một là một máy bay hạ cánh và mỗi ngày có từ 2000 đến 4200 người di cư tới. Tổng kết là 4280 lượt hạ cánh, đưa vào 213.635 người.

Ngoài ra, một hình ảnh quen thuộc với người dân tỵ nạn là tàu đổ bộ đến đón người ở gần bờ rồi chuyển ra tàu lớn neo đậu ở ngoài hải phận miền Bắc. Các tàu thủy vừa hạ xuống, hàng trăm người đã tranh giành để leo lên. Các tàu của Việt Nam, Pháp, Anh, Hoa Kỳ, Trung Hoa, Ba Lan... giúp được 555.037 người "vô Nam". "Nam" được hiểu là cả dải duyên hải miền Nam Việt Nam, từ Đà Nẵng tới Vũng Tàu. Vì số người di cư quá đông Cao uỷ Pháp đã xin gia hạn thêm ba tháng và phía Hà Nội đã bằng lòng nên ngày cuối cùng thay vì là ngày 19 tháng 5 được đổi thành ngày 19 tháng 8 năm 1954. Trong thời gian gia hạn, đã có thêm 3.945 người đã vượt tuyến vào Nam thành công. Chuyến tàu thuỷ cuối cùng của cuộc di cư cập bến Sài Gòn vào ngày 16 tháng 8 năm 1954.

Thêm vào đó, còn có tới 102.861 người tự tìm đường bộ và ghe thuyền hoặc phương tiện riêng để di cư vào miền Nam Việt Nam.

Tính đến giữa năm 1954 và 1956, trên 1 triệu người đã di cư từ Bắc vào Nam, trong đó có khoảng 800.000 người Công giáo, tức khoảng 2/3 số người Công giáo ở miền Bắc đã bỏ vào Nam.

Sau khi nước Việt Nam bị chia đôi vào năm 1954 thì trên 1 triệu người dân miền Bắc đã ào ạt di cư vào miền Nam để tránh hiểm họa cộng sản. Kể từ năm 1975 cho đến ngày hôm nay đã có gần 2 triệu người dân miền Nam cùng với những người Bắc đã di cư vào Nam năm 1954 lại lũ lượt kéo nhau di tản và vượt biên ra khỏi miền Nam Việt Nam để đến các nước Tự Do trên Thế giới chỉ vì họ không muốn sống dưới sự cai trị khát máu và bạo tàn của đảng cộng sản Việt Nam!

Trong bài diễn văn của Tổng Thống Ngô Đình Diệm tại buổi khánh thành đập Đồng Cam, Tuy Hòa vào ngày 17 tháng 9 năm 1955 có câu nói dưới đây của Ngài đã trở thành sự thật:

“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc gia Việt Nam cũng sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung hoa cộng sản. Hơn nữa toàn dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là người thấu hiểu rất rõ bản chất gian manh, xảo trá và tàn ác của đảng cộng sản Việt Nam hơn ai hết nên Ngài đã là người chống cộng triệt để qua câu nói bất hủ của mình: "Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm!" lúc nào cũng đúng cho đến khi nào không còn sự hiện diện của cộng sản trên quả địa cầu này nữa.

Ngài Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng từng nói về cộng sản như sau: "Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi nảy nở trên rác rưởi của loài người. Cộng sản sinh ra từ nghèo đói và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực, chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của toàn thể nhân loại."

Xin mời Quý vị xem tiếp những đoạn phim và hình ảnh đã đăng trong những kỳ trước nói về Tổng Thống Ngô Đình Diệm của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, chương trình Người Cày Có Ruộng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Bệnh Viện Vì Dân do Đệ Nhất Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh khởi xướng và thành lập.

Đây là cái link của cuốn phim "Cuộc Di Cư 1954 và Di Tản 1975" này mà tôi đã đăng lên YouTube, để cho người nào không có Facebook đều xem được cuốn phim này:

San Jose, ngày 1 tháng 11 năm 2025.

David Tran

See less

 

No comments:

Post a Comment