Home
Khoan dung và Bao dung:
Nền tảng thiêng liêng
của sức mạnh Cộng đồng
1. Khởi đi từ một câu hỏi căn bản:
Sức mạnh đến từ đâu?
Trong mọi cuộc đấu
tranh của nhân loại, từ những cuộc khởi nghĩa chống ngoại xâm trong lịch sử Việt
Nam cho đến những phong trào đòi tự do trên thế giới, người ta luôn nhận ra một
chân lý bất biến: sức mạnh không đến từ số đông, mà đến từ sự đoàn kết của số
đông. Một trăm người chia rẽ thì yếu hơn mười người biết đứng chung với
nhau. Lịch sử đã chứng minh điều ấy nhiều lần. Khi Hai Bà Trưng khởi nghĩa, dân
Lạc Việt không có vũ khí tối tân, không có quân đội hùng mạnh, nhưng họ có một điều
mà quân Hán không có: sự đồng lòng. Và chính sự đồng lòng ấy đã tạo nên
một chiến thắng làm chấn động cả phương Bắc.
Ngày nay, cộng đồng
Người Việt tị nạn cộng sản cũng đang mang trong mình một khát vọng tương tự:
khát vọng chiến thắng một chế độ độc tài đã gây biết bao đau thương cho dân tộc.
Nhưng muốn chiến thắng, chúng ta phải có sức mạnh. Và muốn có sức mạnh, chúng
ta phải có đoàn kết. Đoàn kết không phải là khẩu hiệu treo trên tường, mà là một
thực tại được xây dựng bằng những thái độ rất cụ thể: khoan dung và bao
dung.
2. Khoan dung, nghệ thuật nhìn thấy
con người
phía sau lỗi lầm
Khoan dung không phải
là nhắm mắt làm ngơ trước sai sót. Khoan dung là khả năng nhìn thấy con người
phía sau sai sót. Mỗi người trong chúng ta đều mang theo những giới hạn, những
yếu đuối, những phút nóng nảy, những lời nói chưa được khéo. Không ai tránh khỏi.
Ngay cả những bậc thánh nhân cũng từng có lúc lầm lỡ. Thánh Augustinô từng viết:
«Con người không phải là thiên thần bị sa ngã, mà là một hữu thể đang trên đường
trở về ánh sáng.» Nghĩa là, mỗi người đều đang trong hành trình trưởng
thành, và hành trình ấy không thể không có những vấp ngã.
Khoan dung là khả năng
nói với nhau rằng: «Tôi thấy anh có lúc
sai, nhưng tôi không để lỗi lầm ấy che khuất thiện chí của anh.» Khi chúng
ta khoan dung, chúng ta không đánh giá một con người chỉ qua một phút nóng nảy,
một lời nói thiếu suy nghĩ, hay một hành động vô tình gây tổn thương. Chúng ta
nhìn sâu hơn, nhìn vào những gì họ đã làm cho cộng đồng, nhìn vào tấm lòng họ
dành cho lý tưởng tự do. Khoan dung là khả năng giữ lại người, thay vì loại trừ
người.
Trong văn hóa Việt
Nam, ông bà ta đã dạy: «Đánh kẻ chạy đi,
không ai đánh kẻ chạy lại.» Nghĩa là, khi một người biết nhận ra sai
sót, biết quay lại, biết sửa mình, thì cộng đồng phải mở rộng vòng tay. Không
có khoan dung, không có cộng đồng. Không có cộng đồng, không có sức mạnh.
3. Bao dung, chấp nhận sự khác biệt
như một phần của sự phong phú
Nếu khoan dung là
tha thứ cho những yếu đuối, thì bao dung là chấp nhận những khác biệt. Trong cộng
đồng tị nạn, mỗi người đến từ một vùng miền khác nhau, một kinh nghiệm khác
nhau, một nỗi đau khác nhau. Vì thế, mỗi người có một cách suy nghĩ, một cách
hành động, một cách đóng góp khác nhau. Sự khác biệt ấy không phải là trở ngại.
Sự khác biệt ấy chính là sự phong phú.
Bao dung là khả năng
nói: «Anh không giống tôi, nhưng điều đó
không làm anh sai.» Khi chúng ta bao dung, chúng ta không xem sự khác biệt
là lý do để phê phán hay chỉ trích. Chúng ta xem sự khác biệt như một phần của đời
sống, như màu sắc trong một bức tranh lớn. Không có màu sắc, bức tranh sẽ đơn điệu.
Không có sự khác biệt, cộng đồng sẽ nghèo nàn.
Trong lịch sử, những
cộng đồng mạnh nhất luôn là những cộng đồng biết chấp nhận sự khác biệt. Đế quốc
La Mã từng thống trị cả một vùng rộng lớn không phải vì họ có quân đội mạnh nhất,
mà vì họ biết dung nạp nhiều sắc dân, nhiều văn hóa, nhiều cách sống. Họ không
bắt mọi người phải giống nhau. Họ để mọi người được là chính mình, miễn là cùng
hướng về một mục tiêu chung. Đó chính là bao dung.
4. Khi thiếu khoan dung và bao
dung,
cộng đồng tự đánh mất sức mạnh của mình
Điều đáng lo ngại nhất
hiện nay trong cộng đồng Người Việt tị nạn không phải là sự khác biệt, mà là
cách chúng ta phản ứng với sự khác biệt. Chỉ cần một sai sót nhỏ, chúng ta trầm
trọng hóa lên. Chỉ cần một lời nói chưa được khéo, chúng ta xem như xúc phạm.
Chỉ cần một hành động vô tình, chúng ta xem như ác ý. Và từ đó, chúng ta đánh
phá nhau. Khi chúng ta đánh phá nhau, chúng ta không chỉ làm tổn thương nhau,
mà còn làm tổn thương chính cộng đồng.
Cộng sản không cần
phải đánh phá chúng ta. Chỉ cần chúng ta không khoan dung và không bao dung,
chúng ta sẽ tự đánh phá nhau. Chỉ cần chúng ta không biết tha thứ và không biết
chấp nhận, chúng ta sẽ tự chia rẽ. Và khi chúng ta chia rẽ, chúng ta mất sức mạnh.
Khi mất sức mạnh, chiến thắng chỉ còn là giấc mơ.
Tục ngữ Việt Nam có
câu: «Một cây làm chẳng nên non, ba
cây chụm lại nên hòn núi cao.» Sức mạnh không đến từ từng cá nhân, mà từ
sự chụm lại. Nhưng muốn chụm lại, chúng ta phải biết khoan dung và bao dung. Nếu
mỗi cây chỉ trích cây bên cạnh vì nó cong hơn, thấp hơn, hay khác màu hơn, thì
không bao giờ có hòn núi cao.
5. Lời mời gọi: Chiến thắng chính
mình
trước khi chiến thắng cộng sản
Nếu chúng ta thật sự
muốn chiến thắng cộng sản, thì trước hết chúng ta phải chiến thắng chính mình:
chiến thắng sự nóng nảy, chiến thắng sự tự ái, chiến thắng sự phê phán vội
vàng, chiến thắng sự cố chấp, và chiến thắng sự thiếu bao dung đối với nhau.
Khi chúng ta chiến thắng được những điều ấy, chúng ta mới có thể chiến thắng bất
kỳ thế lực nào bên ngoài.
Khoan dung và bao
dung không phải là thái độ yếu đuối. Đó là sức mạnh của người trưởng thành. Đó
là nền tảng của đoàn kết. Đó là điều kiện để cộng đồng tị nạn đứng vững trước mọi
thử thách. Và đó cũng là con đường duy nhất để chúng ta có được sức mạnh cần
thiết cho cuộc đấu tranh mà chúng ta đã kiên trì theo đuổi suốt bao năm qua.
Nguyễn Chính Kết
Indulgence and tolerance,
the sacred foundation
of community strength
1. Where does strength come from?
Throughout human
history—from Vietnam’s uprisings against foreign domination to global movements
for freedom—one truth remains unchanged: strength does not come from numbers,
but from unity. A hundred divided individuals are weaker than ten who stand
together.
When the Trưng
Sisters rose against the Han Empire, the Vietnamese people lacked advanced
weapons and large armies, yet they possessed something the invaders did not: unity
of heart. That unity created a victory that shook the North.
Today, the
Vietnamese refugee community carries a similar aspiration: the desire to
overcome a totalitarian regime. But to win, we must have strength. And to have
strength, we must have unity.
2. Indulgence, the art of seeing
the person
behind the mistake
Indulgence is not
ignoring mistakes. It is the ability to see the human being behind the mistake.
Every one of us has moments of impatience, unskillful words, or actions lacking
reflection. Even saints have stumbled.
Saint Augustine
wrote: «Humans are not fallen angels, but
beings journeying toward the light.» Every person is on a path of growth,
and growth inevitably includes missteps.
Indulgence is the
ability to say: «I see your mistake, but
I will not let it overshadow your goodwill.» Through indulgence, we keep
people rather than push them away.
Our ancestors
taught: «Strike the one who runs away,
not the one who returns.» This spirit of indulgence has sustained
Vietnamese communities for generations.
3. Tolerance, accepting
differences
as part of richness
If indulgence is
forgiving weaknesses, tolerance is accepting differences. In the refugee
community, each person comes from a different region, experience, and pain.
Naturally, each has a different way of thinking and acting.
Tolerance is the
ability to say: «You are not like me, but
that does not make you wrong.» Difference is not an obstacle; it is
richness.
The Roman Empire
dominated vast territories not because it had the strongest army, but because
it knew how to integrate diverse peoples and cultures. It did not force
uniformity; it allowed individuals to be themselves as long as they shared a
common purpose.
4. Without indulgence and
tolerance,
a community loses its strength
The greatest danger
today is not our differences, but how we react to them. A small mistake becomes
a major offense. An unskillful word becomes an insult. And from there, we
attack one another.
Communists do not
need to destroy us. If we lack indulgence and tolerance, we will destroy
ourselves. Division weakens us. And without strength, victory becomes only a
dream.
Vietnamese wisdom
says: «One tree does not make a hill;
three trees together make a mountain.» To stand together, we must accept
one another.
5. Conquer yourself
before conquering communism
If we truly wish to
overcome communism, we must first overcome ourselves: impatience, pride, quick
judgment, stubbornness, and intolerance.
Indulgence and
tolerance are not weaknesses. They are the strength of maturity. They are the
foundation of unity. And they are the conditions for the refugee community to
stand firm against all challenges.
Nguyen Chinh Ket

