Chiến thuật CSVN đã sử dụng
để xâm nhập các cộng đồng
Úc - Canada - Đức - Hoa Kỳ
I. ÚC
(Australia)
Cộng đồng
người Việt tại Úc là một trong những nơi sớm nhất ghi nhận hoạt động xâm nhập
có tổ chức từ CSVN.
1. Vụ “Hội Người
Việt Tự Do” bị tách đôi (thập niên 1990-2000)
·
Một nhóm mới xuất hiện, tự xưng “phi chính trị”, được
cho là có liên hệ với các cơ quan ngoại giao CSVN.
·
Họ vận động mạnh mẽ để loại bỏ lập trường chống cộng
khỏi điều lệ.
·
Khi không thành công, họ lập hội song song để gây chia
rẽ.
Kết quả:
Cộng đồng
mất đoàn kết trong nhiều năm, buộc phải tái tổ chức để bảo vệ lập trường tị nạn.
2. Vụ “cờ đỏ
sao vàng” tại Cabramatta
·
Một số nhóm thân chính quyền Việt Nam tìm cách đưa cờ đỏ
vào các sự kiện văn hóa.
·
Cộng đồng phản đối mạnh mẽ, buộc chính quyền địa phương
phải xem xét lại quy định treo cờ.
Ý nghĩa:
CSVN thường
thử nghiệm bằng các “bước nhỏ”, nếu cộng đồng im lặng, họ sẽ tiến xa hơn.
II. CANADA
1. Vụ “Trung
tâm Văn hóa Việt Nam” tại Toronto (2000s)
·
Một trung tâm văn hóa được thành lập với sự hỗ trợ từ
các tổ chức trong nước.
·
Ban đầu chỉ tổ chức văn nghệ, dạy tiếng Việt, nhưng dần
dần đưa vào các hoạt động “hướng về quê hương”.
·
Một số thành viên bị phát hiện có quan hệ với cơ quan
ngoại giao CSVN.
Kết quả:
Cộng đồng
phải vận động chính quyền Canada để ngăn việc trung tâm này đại diện cho người
Việt tị nạn.
2. Vụ “cờ đỏ
trong lễ hội đa văn hóa”
·
Một số nhóm tìm cách đưa cờ đỏ vào các lễ hội đa văn
hóa tại Montreal và Toronto.
·
Khi cộng đồng phản đối, họ cáo buộc người Việt tị nạn
là “cực đoan”, “không hòa hợp”.
Ý nghĩa:
Đây là
chiến thuật quen thuộc: dùng văn hóa để hợp thức hóa biểu tượng chính trị.
III. ĐỨC
(Germany)
Đức có
cộng đồng người Việt lớn, gồm hai nhóm: tị nạn sau 1975 và lao động cũ từ Đông Đức.
CSVN tận dụng sự khác biệt này để gây ảnh hưởng.
1. Mạng lưới
“Hội người Việt tại Đức”
·
Một số hội đoàn được thành lập với sự hỗ trợ trực tiếp
từ Đại sứ quán Việt Nam.
·
Họ tổ chức các sự kiện “Ngày Quốc tổ”, “Tết cổ truyền”
với cờ đỏ và khẩu hiệu của nhà nước.
·
Một số hội tìm cách đại diện cho toàn bộ cộng đồng người
Việt tại Đức.
Kết quả:
Cộng đồng
tị nạn phải lập các tổ chức riêng để giữ lập trường chống độc tài.
2. Vụ “đưa người
vào ban cố vấn thành phố”
·
Một số cá nhân thân chính quyền Việt Nam được đề cử
vào các hội đồng cố vấn về sắc tộc tại Berlin và Leipzig.
·
Khi được hỏi về nhân quyền, họ né tránh hoặc lặp lại
quan điểm của nhà nước Việt Nam.
Ý nghĩa:
CSVN
tìm cách ảnh hưởng đến chính sách sở tại thông qua đại diện cộng đồng.
IV. HOA KỲ
(United States)
Hoa Kỳ
là nơi CSVN hoạt động mạnh nhất vì cộng đồng người Việt tị nạn có ảnh hưởng
chính trị lớn.
1. Vụ “Little
Saigon - Westminster” (California)
·
Một số ứng cử viên địa phương được cho là có quan hệ với
các tổ chức trong nước.
·
Họ vận động bằng thông điệp “phi chính trị”, “chỉ lo
cho kinh tế địa phương”.
·
Khi đắc cử, họ tránh lên tiếng về nhân quyền và thúc đẩy
các hoạt động “giao lưu văn hóa” với Việt Nam.
Kết quả:
Cộng đồng
phải tổ chức các chiến dịch bãi nhiệm (recall) để bảo vệ lập trường tị nạn.
2. Vụ “cờ đỏ
trong trường học và lễ hội”
·
Một số trường học và tổ chức văn hóa bị vận động để
treo cờ đỏ trong các sự kiện đa văn hóa.
·
Khi phụ huynh phản đối, họ bị gán nhãn “cực đoan”.
Ý nghĩa:
CSVN thường
dùng môi trường giáo dục để thay đổi nhận thức thế hệ trẻ.
3. Vụ “tài trợ
văn nghệ - du lịch - giao lưu”
·
Một số đoàn văn nghệ từ Việt Nam sang Mỹ theo lời mời
của các nhóm thân chính quyền.
·
Các chương trình này được quảng bá là “phi chính trị”,
nhưng thực chất là công cụ tuyên truyền mềm.
Kết quả:
Nhiều cộng
đồng phải ra nghị quyết cấm cờ đỏ và cấm tuyên truyền của CSVN.
V. Mẫu số
chung rút ra từ 4 quốc gia
Điểm
chung:
CSVN
luôn bắt đầu bằng hỗ trợ - thân thiện - phi chính trị, sau đó mới chuyển
sang ảnh hưởng - kiểm soát - định hướng.
VI. Kết luận
Những
ví dụ trên cho thấy đây không phải là lo ngại cá nhân, mà là một mô hình đã
lặp lại ở nhiều quốc gia.
Cộng đồng
nào cảnh giác thì giữ được bản chất tị nạn.
Cộng đồng nào chủ quan thì bị chuyển hướng chỉ trong vài nhiệm kỳ lãnh đạo.