Chien thuat xam nhap cong dong

 

Chiến thuật CSVN sử dụng
để xâm nhập cộng đồng

 

I. Mục tiêu chiến lược của CSVN đối với cộng đồng người Việt tị nạn

Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam từ lâu xem cộng đồng người Việt tị nạn là:

·        Một lực lượng chống đối CSVN có ảnh hưởng quốc tế.

·        Một nguồn thông tin, vận động nhân quyền gây bất lợi cho họ.

  • Một trở ngại cho chiến dịch “hòa hợp hòa giải” nhằm xóa bỏ bản chất tị nạn chính trị.

Do đó, mục tiêu của họ là:

·        Làm suy yếu lập trường chống độc tài của cộng đồng.

·        Làm tê liệt tiếng nói nhân quyền và các hoạt động vận động quốc tế.

·        Đưa người của họ hoặc người chịu ảnh hưởng của họ vào vị trí lãnh đạo.

·        Biến cộng đồng tị nạn thành cộng đồng thân thiện, thậm chí phục vụ lợi ích của họ.

Để đạt mục tiêu này, họ sử dụng một loạt chiến thuật tinh vi, lâu dài và có tổ chức.

II. Các chiến thuật xâm nhập và gây ảnh hưởng

1. Chiến thuật “hỗ trợ vô điều kiện” để tạo thiện cảm ban đầu

·        Tài trợ tài chánh cho các sự kiện văn hóa, lễ hội, thể thao.

·        Gửi người tham gia tình nguyện, hỗ trợ nhân lực.

·        Tỏ ra “phi chính trị”, “chỉ muốn đóng góp cho cộng đồng”.

Mục đích:

Tạo hình ảnh thân thiện, chiếm lòng tin, và khiến cộng đồng quen với sự hiện diện của họ.

2. Chiến thuật “phi chính trị hóa” cộng đồng

·        Khuyến khích cộng đồng tránh nói về nhân quyền, tù nhân lương tâm, đàn áp tôn giáo.

·        Thúc đẩy khẩu hiệu “đừng chia rẽ”, “đừng chống đối”, “hãy hướng về tương lai”.

·        Gán nhãn những người cảnh giác là “cực đoan”, “quá khích”.

Mục đích:

Làm cộng đồng mất cảnh giác và tự kiểm duyệt.

3. Chiến thuật “xây dựng uy tín cá nhân”

Những người có liên hệ với họ thường:

  • Tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng.
  • Tỏ ra hiền hòa, dễ thương, dễ gần.
  • Tránh mọi phát biểu chính trị trong giai đoạn đầu.
  • Tạo hình ảnh “người có khả năng lãnh đạo”.

Mục đích:

Chuẩn bị cho bước tiếp theo: tranh cử hoặc được đề cử vào ban lãnh đạo.

4. Chiến thuật “đi từng nhóm nhỏ”

  • Không bao giờ đi một mình.
  • Luôn có nhóm 3–5 người cùng tham gia sinh hoạt.

·        Khi một người vào được ban lãnh đạo, họ kéo thêm người khác vào.

Mục đích:

Tạo “khối ảnh hưởng” bên trong cộng đồng.

5. Chiến thuật “tận dụng sự thiếu nhân sự trẻ”

Nhiều cộng đồng tị nạn thiếu người trẻ tham gia. CSVN tận dụng điều này:

·        Đưa người trẻ từ Việt Nam sang du học, lao động, hoặc định cư.

  • Hỗ trợ họ tham gia cộng đồng.
  • Tạo hình ảnh “thế hệ mới năng động”.

Mục đích:

Thay thế dần thế hệ tị nạn cũ bằng thế hệ chịu ảnh hưởng của họ.

6. Chiến thuật “chia để trị”

  • Gây chia rẽ giữa các hội đoàn.

·        Tạo xung đột nội bộ để làm suy yếu uy tín ban lãnh đạo hiện tại.

  • Lợi dụng mâu thuẫn để chen vào vị trí trung gian.

Mục đích:

Làm cộng đồng mất đoàn kết, dễ bị thao túng.

7. Chiến thuật “truyền thông mềm”

·        Tài trợ cho một số kênh YouTube, Facebook, báo mạng.

·        Tạo nội dung “văn hóa – giải trí – du lịch” để thu hút người xem.

  • Dần dần lồng ghép thông điệp “hòa hợp hòa giải”.

Mục đích:

Thay đổi nhận thức cộng đồng một cách từ từ.

8. Chiến thuật “đột phá vào bầu cử cộng đồng”

  • Đề cử người của họ vào ban lãnh đạo.
  • Vận động âm thầm trong cộng đồng.
  • Tận dụng sự thờ ơ của cử tri.

·        Tạo liên minh với những người muốn quyền lực nhưng thiếu lập trường.

Mục đích:

Khi họ nắm được ban lãnh đạo, cộng đồng sẽ bị chuyển hướng nhanh chóng.

III. Hệ quả nếu cộng đồng mất cảnh giác

Khi người của họ đã vào được ban lãnh đạo:

·        Các hoạt động tưởng niệm 30/4, nhân quyền, đấu tranh dân chủ sẽ bị giảm dần.

  • Các sự kiện “hướng về quê hương” sẽ tăng lên.

·        Cộng đồng sẽ bị dẫn dắt theo đường lối “hòa hợp hòa giải”.

  • Tiếng nói của cộng đồng tị nạn sẽ bị vô hiệu hóa.

·        Uy tín của cộng đồng trước chính quyền sở tại sẽ bị thay đổi theo hướng có lợi cho CSVN.

Đến lúc đó, dù cộng đồng có nhận ra thì cũng đã quá muộn.

IV. Kết luận

Những chiến thuật trên không phải là giả thuyết mà là mô hình đã xảy ra tại nhiều quốc gia có cộng đồng người Việt tị nạn.

Việc cảnh giác không phải là cực đoan, mà là bảo vệ bản chất và giá trị của cộng đồng tị nạn chính trị.