Bài
thơ cho nước
April 17, 2018
Lời giới thiệu
Bài thơ này là của một bạn trẻ, rất trẻ gửi đến cho Trang Cựu Chiến Binh/NV với hình ảnh của tác giả. Nhưng để giữ an ninh cho tác giả, có thể còn đang ở trong nước, nên Trang CCB/NV xin không đưa hình tác giả lên báo.
1- Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản
Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ
Bao nhiêu năm viết «Độc lập-Tự do…
và Hạnh phúc» nhưng chưa từng thấy thế.
2- Đất nước tôi có bao người tuổi
trẻ
Đều lầm tin vào lịch sử đảng truyền
Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên
Người đưa nước thoát khỏi vòng nô
lệ.
3- Nhưng trong tôi thắp muôn vàn
lý lẽ
Cuộc chiến nào mà đảng thắng – nước
thua?
Dân làm giặc mà đảng lại làm vua
Trên danh nghĩa «kẻ tôi đòi trung hiếu»
4- Đất nước tôi tất thảy do đảng
liệu
Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời
Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm,
manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi
Thì tất cả đều nhờ ơn của đảng
5- «Yêu tổ quốc» có nghĩa là «yêu
đảng»
«Chống chính quyền» là «phản bội
quê hương»
Bao người vì non sông với niềm tin
vào ngày mai nước Việt hùng cường
Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải
6- Đất nước tôi có gì không độc hại
Từ thức ăn, nước uống đến không
khí ô nhiễm tràn lan
Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ
sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian
Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt
7- Có nơi đâu mà người dân thua
thiệt
Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa
thế này không?
Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng
Loài hung bạo chiếm hết trời-đất-biển…
8- Đất nước tôi với mọi điều trái
ngược
Ngược văn minh, ngược tiến hóa
loài người
Những phát ngôn của quan chức nực
cười
Ngược đời thế, nhưng «tài tình lãnh đạo»
9- Ươn hèn nhất, bọn bút nô –
tuyên giáo!
Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến-truyền
hình
Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những
tin «cướp-giết-hiếp» hay bản nhạc «đúng quy trình»
Còn nhục nước họa dân thì muôn đời
nín lặng
10- Đất nước tôi với sưu cao thuế
nặng
Còn hơn thời phong kiến, thực dân
Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh
thành
Cùng hàng vạn «áo vàng» chực rình thu mãi lộ.
11- Ôi chân lý mà bao người «giác ngộ»
Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm
Đưa quốc dân vào chia rẽ-thù hằn
Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc
12- Đất nước tôi mất dần vào Trung
Quốc
Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường
Sa
Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những
nơi trọng yếu của nước nhà
Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả.
13- Từ có đảng, biết bao điều tai
họa
Như mệnh trời muốn thử thách người
Nam
Mà đảng vẫn huênh hoang nào «thắng lợi vẻ vang»
Nào «thời đại Hồ Chí Minh,» nào «dân
giàu nước mạnh»
14- Đảng hào nhoáng với ngai vàng
lấp lánh
Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn
Những ủy ban, hội đồng… đều mang
mác «nhân dân»
Chỉ kho bạc là của riêng «nhà nước»
15- «Đổi mới» rồi «kiến tạo» với
bao đời Thủ tướng
Bao đời tổng bí thư từ Chinh, Duẩn,
Linh, Mười…
Bao sai lầm mà đảng chẳng nên người
Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết
16- Đảng cứ sống và dân thì cứ chết
Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai
Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn
giao thông… rồi sẽ đến một mai
«Chết từ từ» để giết nòi giống Việt.
17- Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng
Và viết chung ngôn ngữ với một đảng
đê hèn
Hít thở bầu khí quyển màu đen
Bóp nghẹt tự do ở dưới triều Cộng
Sản
18- Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản
Nhưng tôi là một người Việt Tự Do
Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia
Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc
19- Xin cảm ơn những tấm gương bất
phục
Và những người yêu Nước của hôm
nay
Đã dấn thân vào những chốn đọa đày
Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu.
20- «Ghét Cộng Sản» chẳng bao giờ là xấu
«Yêu đồng bào» từ giòng máu Việt Nam
Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang
Và thề quyết làm sáng danh Hồng-Lạc
21- Hỡi những người trai, cô gái
Việt
Hãy đứng lên vì non nước lầm than
Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn
Cho không thẹn với hồn thiêng sông
núi
22- Hãy bước đi theo tiếng đời
thúc gọi
Triệu tấm lòng vì đất nước-quê
hương
Sẽ noi gương anh dũng của Trưng
Vương
Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng
Hòa tự chủ.
(Cho quê hương Việt Nam , mùa Xuân
2018)
No comments:
Post a Comment